Vì có cập nhật hàng ngày nên hãy bướng bỉnh và đừng ngủ quên nhé.Nhưng đầu óc tôi trống rỗng và tôi không muốn viết gì cả.Cứ như vậy suốt đêm tôi cứ nhìn kim đồng hồ, lật đến ô lưới cuối cùng.
Đầu tôi có chút choáng váng, trong lòng vẫn mơ hồ cảm thấy khó chịu.Lúc chiều ở bể bơi, tôi không dám nhảy xuống bể bơi hơi mát.
Đôi khi, vô tình, tôi tự hành hạ mình, sợ mùi hôi của bệnh viện, sợ những chiếc xe đẩy của bệnh viện, sợ cảm giác nằm trên giường bị hành hạ.Loại bất lực đó, loại hoảng sợ đó, để nỗi sợ hãi thấm vào từng lỗ chân lông trong cơ thể.
Dù biết rằng nhiều lúc chỉ là sự nghi ngờ ngẫu nhiên của mình và sẽ không có chuyện gì xấu xảy ra nhưng tôi vẫn không thể kiểm soát được đầu óc mình.
Hãy ngủ đi, đi ngủ đi, đừng hành hạ bản thân nữa, ngày mai thức dậy trời sẽ lại là một ngày nắng đẹp